Tôi thật khùng!

Tại sao phải thấy tổn thương vì một ai khác. Ok! Tôi là niềm hạnh phúc của BaMá tôi vậy là đủ. CHỉ cần biết như vậy là đủ. Tôi chẳng là gì cả với ai khác – điều đó chẳng có gì to tát. Tôi chỉ cần vui vẻ, lạc quan, suy nghĩ tích cực, không hờn, không giận, không oán trách gì ai cả. NHưng tôi vẫn thấy buồn, vậy thì hãy dành thời gian để bận tâm chuyện khác đi. Ráng lên, đừng buồn, tất cả những lời tốt đẹp tôi đã gởi tới người tôi muốn gởi, tôi đã biết được nguyên cớ cho mọi hành động trước đó, tôi đã biết “độ liều”, “độ điên” của mình như thế nào rồi, tôi đã ngớ ngẩn như thế nào, tôi đã quá đáng như thế nào, rằng tôi là một kẻ mơ mộng hão huyền như thế nào! Tôi đã hết xí quách như thế đó. Vậy nên tôi chẳng có gì phải hối tiếc, tôi chẳng có gì phải hành hạ bản thân rồi khổ sở gì hết. Haizzzzzzzzzzzzzz, mỉm cười nào! Tôi đã toại nguyện quá rồi còn gì. Có lẽ tôi nên ngủ một giấc chăng, nghe bản nhạc kỳ lạ nào đó…để khỏi suy nghĩ vẩn vơ như này

Advertisements

Báo động!

Tại sao cảm xúc của mình vui hay buồn là do người khác ban tặng thế này. Mình đã trở thành kẻ thụ động, ngồi chờ hành động, nét mặt, thái độ của người ta mà hạnh phúc lâng lâng, cười nắc nẻ, rồi lại nước mắt ngắn dài, khó chịu như thế này. KHÔNG. Không thể thế này mãi. Mình nên biết từ chối, NÓI KHÔNG với lời mời mọc. TẬP TRUNG cho tương lai gần, xa. HÃY LÀ CẦU THỦ LĂN XẢ NHIỀU NHẤT TRÊN SÂN.

Đơn cử như lúc tối, cổ điện cho mình, ok mình sẽ chạy ra gặp cổ, cổ rủ mình đi chơi đúng không. Mình sẽ TỪ CHỐI, vì mình đang dở tay nấu bữa tối, và chưa học bài xong nữa. Vui chơi chỉ là phút chốc, chỉ là giây phút đó. Gặp gỡ, giao lưu với người tốt bụng, nhiệt tình thì tốt và vui thiệt nhưng mình, bản thân mình không có thời gian. Mình phải biết thứ tự ưu tiên. Nhưng có đôi khi tình cảm lấn át lý trí là vậy. Lần sau hãy để ý!

MÌnh sẽ nói KHÔNG VỚI THẦY. Mỗi giây, mỗi phút của mình đều dành cho việc học. CHỉ khi nào stress, muốn thay đổi không khí mới nghĩ đến chuyện khác thôi, ok. Cuộc đời mỗi người không ai giống ai, sứ mệnh của họ cũng vậy, mình chỉ là một chút muối, một chút tiêu, một chút đường, một vài giọt chanh mà thầy cần cho một bàn tiệc nào đó thôi. KHông có chợ mợ vẫn đông. Không có tôi, thầy vẫn vậy, vẫn xoay xở tốt, vẫn được mọi người yêu thương. Nghĩa là trong sứ mệnh của thầy, trong hành trình của thầy – tôi chỉ là là một kẻ hành khất, gặp gỡ trong phút chốc, cho nhau nụ cười thật tâm, và rồi phải nói lời từ biệt thôi. Vì tôi cũng có sứ mệnh riêng mình. Sứ mệnh là lẽ sống, vậy nên hãy coi trọng, hãy chú tâm, một khi lạc lối sẽ rất dễ mất phương hướng rồi đau khổ cuộc đời.

Vậy nên Dung ơi, mọi thứ hãy biết chừng mực! Những lao động cật lực ngày hôm nay là niềm vui của chính ngày hôm nay và mai sau nữa. Ráng lên nào!

dụ hoặc

Lần thứ 2 trong đời, tôi gặp đươc người tinh tế, để ý đến mình đến thế. Để ý những hành động của tôi, lời nói của tôi, biết ý của tôi mà ra hiệu giúp đỡ. Người đó rất hiền hòa, hay nhìn tôi cười, không từ chối ý tốt của tôi. Tất cả gặp nhau vì chữ vui, và nên dừng lại ở đó, không nên nêm thêm bất kỳ gia vị nào khác. Đừng vấn vương. Tất cả chỉ như một bữa tiệc, người bên cạnh giúp mình thoải mái , món ăn hấp dẫn… tất cả chỉ dừng lại ở phút giây đó, sau hoặc trước đó là “vô duyên”. Vậy nên, hãy tập trung cho sự nghiệp của bản thân mình. Gặp gỡ ai đó là để học hỏi, đừng vương vấn rồi nhớ mong, tương tư- đó như là tự hành hạ chính bản thân mình. TÔI CHỈ LÀ ĐANG HỌC HỎI, học hỏi thôi.

Sợ hãi

Tôi không biết tại sao mình sợ nhiều điều đến thế. Có lẽ tôi sợ gò ép bản thân, tôi sợ luồn cúi, sợ phải nép mình trước sức mạnh, thế lực nào đó, tôi muốn mình hiền hòa, chan hòa, vô tư, vui vẻ, nhiệt huyết, tự do bay bổng trong thế giới nào đó.  THôi đừng lo lắng nữa, cuộc đời có bao lâu đâu sao không vô tư, thênh thang ung dung cứ bước. Thôi đừng miễn cưỡng bản thân, không thích thì đừng làm, hãy làm những thứ khiến mình vui vẻ, khiến mình thoải mái sáng tạo, khiến mình được lâng lâng tự do, bay bổng với cảm xúc. Vậy đi, phải cố gắng từng giây, từng phút nhé Dung!

Có phải tôi quá nuông chiều bản thân không, có phải tôi sống sung sướng quen rồi,  khổ cực trở thành nỗi sợ hãi, giống như chiếc áo sơ mi trắng cố né tránh những nguy cơ tạo vết đen, vết xám. KHÔNG, là tôi tôn trọng cảm xúc bản thân, là tôi sợ mình bị tổn thương, là tôi sợ phí hoài thời gian, công sức, phí hoài chi phí cơ hội cho những điều không nên xảy ra. TÔI SỢ ĐỦ THỨ.

Chung quy là tôi nhu nhược nhỉ. Thế mà có người bảo tôi mạnh mẽ. Từ khi tôi biết chẳng ai ra quyết định, chẳng ai hỗ trợ, chẳng ai giúp mình, dường như chỉ có mình tôi và những khó khăn, tôi cô độc hoàn toàn, tôi phải đối diện với khó khăn- “kẻ thù ngoài mặt trận” thì tôi phải khôn lớn thôi, phải mạnh mẽ, phải có chiến lược, kế hoạch tác chiến nếu không sẽ là sự hổ thẹn muôn đời. Thôi thôi, đừng suy nghĩ nhiều, hãy vui vẻ lên nào, cứ từng bước cố gắng từng chút, từng chút một. “Hãy hạn chế sự may mắn ở mức thấp nhất”- tui giỏi lắm mà, tôi chẳng qua chưa bộc phát, chưa trổ tài thôi, hãy xem ta đâyyyyy hihi, giống khùng quá!!!!!!!

Tự nhiên muốn khóc quá !!!!! huhu Tôi cứ thấy mình như một đứa trẻ, không có phương hướng, đang mò mẫm bước từng bước âu lo.

Τόσα Καλοκαίρια

Thích bản này quá đi, nghe hoài

Πέρασες τόσες βροχές για να `ρθεις σε `μενα
φέρνοντας χούφτες με φως να νιφτώ
Πέρασα τόσες ζωές για να βρω εσένα
μεσ’ τη ζεστή σου αγκαλιά να κρυφτώ.

Τόσα καλοκαίρια
μου `χαν φύγει από τα χέρια
τόσα καλοκαίρια που δε σ’ αγαπούσα
ρώταγα τι φταίει
για το στόμα μου που καίει
τώρα ξέρω πως τα χείλια σου ζητούσα.

Άπλωσες τα χέρια
και γυρνούν τα καλοκαίρια
και με φέρνουν να βρεθώ κοντά σου
σε θέλω, σε θέλω, σ’ αγαπώ

Một số phiên bản khác:

vui và âu lo

Hi, người trong mộng của tui là phải hiền, ít nói thôi, nhưng quan sát tinh tế, biết tôi nghĩ gì, và phải bản lĩnh giống Ba tui vậy á. Tầm tuổi này tui bắt đầu muốn yêu đương rồi đây hahaha.

Hôm qua là một ngaỳ vui, tui đã qua giúp đỡ mọi người từ rất sớm, làm hết sức mình. Nói vậy thôi chứ đừng quá đà, hãy khiêm tốn. Hôm qua tui bị một bác nói giọng Bắc mắng, và mắng đúng, tui có hành động và lời nói xin lỗi ngay. Nhưng….mà thôi, mình con trẻ sai thì là sai, vài vấn đề nhỏ mà đôi co vài lời với người lớn tuổi cũng chỉ mất thời gian. Người ta và mình xa lạ, chẳng biết gì nhau, cũng chẳng ảnh hưởng gì nhau. Cứ ngu ngơ, khờ khạo đi ha. Chỉ là  mình buồn chút chút thôi, nhưng cách giải quyết tốt nhất là ngay lập tức sửa lỗi sai và nói xin lỗi. OK, vậy ha, qua rồi là thôi. Nhớ, khiêm tốn, chủ động, linh hoạt sẽ chẳng mất mát gì.

Lúc nãy vừa được bé Hương dưới nhà cho đùm trái cây, có thể là Hương, cũng có thể là thầy dặn, nhận cái gì của ai mình cũng ngại ngại chút chút, thôi thì vui thôi.

À hôm qua còn có vụ ghép đôi mình nữa chớ, may mà mình nhìn ánh mắt gian gian của cô hàng xóm đứng ngoắc mình qua nói chuyện, mình đã sinh nghi, cổ vừa nói, “con bao nhiêu tuổi?”, cổ quay qua nói với anh bên cạnh “ôi mày bốn mươi mấy rồi…”, rồi hỏi mình “con có bạn trai chưa?”. Mình bắt được bài, đốp ngay “con chưa nghĩ tới ạ” rồi nhanh chân quay bước thật nhanh trong tiếng cười nắc nẻ của cổ “nó né kìa, 29 tuổi mà chưa nghĩ tới là ế nghen con”, mọi người xung quanh ai cũng cười- không biết ông được gán ghép kia có quê không nữa. Suy nghĩ duy nhất trong đầu mình là “không quan tâm, mặc kệ ai nói gì”. Xong rồi, ông thầy chùa lúc nãy cũng cười mình, zô đút cho mình và mọi người xung quanh kẹo Mỹ gì gì đó, tự nhiên thấy ông thầy chùa nhiệt tình để ý mình hơn. Thôi, kệ thiên hạ đi, nghĩ gì mặc kệ ổng, mình chỉ dặn chính mình thôi-khiêm tốn, thật thà, cẩn trọng thôi.

Cái gì quá, cũng nguy hiểm phải không, không nên tự mãn, không nên tự hào, hài lòng với những điều  mình góp ở đó, vì vốn là cho- nhận mà, rất công bằng, tôi cho sự nhiệt thành, tôn trọng- cũng mong nhận được nhiệt thành và tôn trọng của người ta, chỉ cần sự tôn trọng thôi. Chính xác, cái cốt lõi chính là sự tôn trọng đôi bên dành cho nhau. Chỉ cần vậy thôi là vui. Mà cái vui ấy chính là lý do để mọi người gặp gỡ nhau, cùng nhau tạo nên một hoạt động, sự kiện cộng đồng.

Chợt

Chợt thấy mình đang lòng vòng ở một ngã 5 nào, mình đi không đúng hướng rồi.

Chợt thấy có quá nhiều điều ở xung quanh mình cần phải được khai thác, học hỏi, đâu cần chi xa xôi.

Hôm nay mình vô tình xem một Video và từ từ bị cuốn theo cái vẻ sắc sảo, quyến rũ, chất đàn bà của chị. Cuối cùng tôi mê đắm cái chất đàn bà trưởng thành ở chị. Mỗi   ánh mắt lúng liếng, cách chị chầm chậm nhả chữ,  rồi lại liến thoắng bất ngờ, nụ cười đẹp duyên của chị…tất cả đã làm hồi sinh tâm hồn rịu rã bao ngày này của tôi, tôi bỗng khao khát được sáng tạo, khao khát được “học thực sự”, khao khát được bùng cháy mãnh liệt những ước muốn bị ém nhẹm, giấu chặt trong cõi lòng hư hao, tôi khao khát được viết, được đọc những ngôn từ sắc sảo. Phải nhanh nhanh tìm đọc thôi, tôi đã 29 rồi, không thể nhởn nhơ mãi được. Mau đi thôi, mau  mau đi nào!