Quyết tâm chinh phục

Hôm nay phải nỗ lực thật nhiều, phải thuộc hết tất cả động từ.

Ngày mai, hoàn thành xong ngữ pháp.

Mình phải học càng nhanh càng tốt, phải nuốt chữ vào bụng, phải tạc vào trí, phải ghim vào tim bóng dáng những con chữ ấy.

Cố lên nào Dung ơi, Dung làm được mà!

Advertisements

Nhanh nhanh nào SOS!!!!!!

Dung ơi, sao cứ mãi đắn đo, cứ mãi chần chừ

Thời gian chẳng đợi ai

Tôi sẽ sống hay sẽ tủi nhục đây

chỉ có một trong  hai sự lựa chon như vậy thôi.

Học kỳ sao càng khó, càng vất vả hơn

TRình độ hiện tại của tôi liệu có đáp ứng được không.

KHÔNG CẦN BIẾT
Dù được hay không thì mình cũng chỉ có thể tiến lên.

Khẩu hiệu của mình sẽ là TIẾN LÊN, GẮNG LÊN

CỐ GẮNG HẾT SỨC MÌNH NÀO

Cùng lắm thì mệt chết thôi.

———————————————————————————————–

Mình sẽ dẹp hết tất cả mọi thứ không liên quan tí nào tới học hành, không liên quan tới tiếng Anh, tiếng Đức.

Facebook hả? Dẹp ngay, không chừng chừ

Internet hả? Dẹp ngay, đừng vội mon men lại gần

Hãy MUA thêm nhiều cuốn sách song ngữ mà học

BỮa nay mình sẽ thực hiện kỷ luật thép.

Không phút nào chơi bời nữa. Không ngơi nghỉ nghiêm khắc với chính mình.

Hỏi, hỏi, hỏi thật nhiều!

Giờ mình muốn gì nào?

Giờ mình làm gì nhỉ?

CHữ này có đáng yêu không? Mình ghét chữ này, mình thực sự không hiểu hết nó, phải làm gì đây?

??????????

Cố lên nào?

MÌnh sẽ có một cuốn sổ ghi nhật ký lại những ngày gian khổ tâm tư này? Ghi song ngữ, cả 3 ngoại ngữ

 

 

 

 

Bồi hồi, rung động, nhớ và buồn khoắc khoải

Biết bao lần ngược xuôi trên phố dài, lòng xao xuyến khi em nhìn thấy anh. Mắt nhìn theo bóng hình anh trong nắng mai.

Nhớ năm nào học chung dưới mái trường, tuổi thơ lớn bên nhau nào có hay,  đến một ngày bỗng nhận ra em lớn xinh.

Những câu chữ thật thơ mộng, thật đẹp. Tôi nhìn thấy con trường, nhìn thấy nắng vàng rải đầy trên con đường ấy. Tình yêu thật đẹp!

Một chút thôi,

Độc thoại một chút nào!

Bản thân tôi chẳng có gì, chẳng có một tí gì. Tôi không có kỹ năng gì lạ. Tôi chỉ có  khờ khạo, ngây ngô là thừa mứa đây thôi. Sự sợ hãi vẫn luôn sinh sôi nảy nở, chen chúc cùng các tế bào trên cơ thể, ngự trị con người tôi. Tôi luôn sợ hãi, hoang mang vì tôi kém nhiều người quá so với mặt bằng chung.

Tôi nghĩ đó là một câu chuyện hay, làm tôi sáng tỏ nhiều điều đó chứ. Thì rằng, trước khi được ai đó để mắt tới, đồng tình với ta, trước khi cảm xúc thú vị dào dạt tới khi sự đồng tình, khâm phục chạm mức tột cùng, người bắt đầu chú ý ta, ánh mắt và cõi lòng thu nạp bóng hình ta, nụ cười ta, ánh mắt ta, lời nói của ta, trước khi từng chút từng chút một thành quả này xuất hiện chắc chắn bản thân ta phải trải qua quá trình lao động, rèn luyện bản thân. Thì rằng, cuộc đời này, ta phải chủ động nắm giữ. Phải chủ động suy nghĩ, đặt ra câu hỏi và tìm cách thỏa mãn những nghi vấn, thắc mắc đó của ta. Có đôi khi ta phải liều lĩnh đưa ra một quyết định một cách nhanh chóng, chẳng thể suy xét, phân tích thiệt hơn thật kỹ, liều lĩnh và quyết đoán dựa vào linh cảm, giác quan thứ 6 của chính ta. Thì rằng, cứ cố gắng hết sức có thể đi. Thua thì ta khóc huhu nhiều lần mà thôi. Chỉ là khóc thôi mà, khóc vì cảm xúc gì thì tôi không thể khẳng định rõ ràng được. Tôi không tiên đoán được trước. Tôi chỉ biết không thể là nhục nhã thôi, vì tôi có gì để hổ thẹn cơ chứ. Ngược lại, đã không cố gắng hết sức mình thì chắc chắn sẽ bị TRẢ GIÁ. Cái giá đó sẽ đắt lắm đó. Sẽ chẳng thể nguôi ngoai được cảm giác đau đớn ấy vì ta đã là kẻ bại trận, từ bỏ vũ khí trước khi lâm trận. Những kẻ đó không đáng để ta TRÂN TRỌNG! Tôi thật sự muốn mình như thế ư!

Hãy tin tôi đi nào! Ngọt ngào, vui vẻ, hạnh phúc sẽ tới nếu ta biết tranh đấu với chính ta, đừng để sự sợ hãi giết chết một khía cạnh khác của con người ta, sáng tạo, linh hoạt, thông minh vẫn có trong ta đấy thôi. Chỉ là đừng để nó hát khe khẽ, thều thào “ANH CHỈ BIẾT CÂM NÍN NGHE TIẾNG EM KHÓC” khi cớ sự đã rồi. Thôi nào! đọc là để ta yêu bản thân, yêu cuộc sống này hơn, chiêm nghiệm những bài học, kinh nghiệm hay ho chứ không phải để thân xác tiêu hao vô ích, và linh hồn ta điêu đứng đâu. Đừng thế nhé! hãy yêu ta, yêu ta chính là yêu Cha Mẹ ta, yêu gia đình, có trách nhiệm với những đứa con trong tương lai.

Cố lên nào Dung, cứ mặc xác chúng nó, buông sự sợ hãi đi nào, đừng để tâm đến nó nữa. Hãy đấu tranh cho chính mình! Cố lên! CỐ LÊNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN!

Muốn khoe

Hí hí hôm qua mua thế nào sạch tiền rồi. Ít bữa sống bằng gì đây. Nhưng mà tui thích!!!! Tui là con gái mờ……………Tui được quyền điệu hè hè. Kệ ốm đói… hix huhuhu

Nói vậy thôi chứ đói lả rồi chẳng còn  sức lực để lao động nữa, vậy hút khí trời để sống ư. động lực là đây!!!

 

Yêu và sợ

Tôi rất yêu con chữ

Và tôi cũng rất sợ sự phức tạp

Mỗi con chữ đều mang dáng vẻ đáng yêu thêm một chút lạ lẫm, khiến tôi tò mò và có cả sự áp lực nếu cái sự lạ lẫm đó trở nên phức tạp.

Mỗi khi nói nhiều- tranh luận một chủ đề nào xong tôi liền cảm thấy mệt mỏi, tồi tệ- tôi sợ cảm giác này. Thế nên tôi luôn thích đọc, và im lặng. Không muốn nói gì cả, kệ dù trông khù khờ cũng được

Ich

Ich stehe jeden Tag um sechs Uhr auf

Ich stehe jeden Tag um vief Uhr auf

Ich stehe jeden Tag um Zwölf Uhr auf